出门别亲友

(元代)陈孚

停君汉水浮鸭之翠杓,听我峄山栖鸾之绿桐。男儿拂衣出门去,龙泉三尺光如虹。

君不见磻溪鹤发钓鱼者,偶掷渔竿来牧野。白旄麾开炮烙烟,桓圭朱芾如青社。

又不见南阳卧龙人不识,一朝佐汉坐很石。羽扇轻摇蛇鸟惊,火精焰焰天西极。

旗亭四月柳如蓝,紫骝嘶风黄金骖。岂无叩牛歌,亦有扪虱谈。

天生巉岩崒嵂骨,蒿莱槁死谁能甘。我欲登泰山,扶筇款天关。

东溟若木如可攀,手弄日月青云间。我欲渡黄河,赤脚凌秋波。

水仙楼阁银嵯峨,径叱海若笞蛟鼍。停君翠杓,听我绿桐。

真人开天,六合同风。驺虞凤凰,飞舞镐宫。有线五色,献于重瞳。

补舜衣裳,山龙华虫。虎豹九关兮不可以达,吾则脱冠归来兮丹丘之青峰。

长揖二三子,目送西征鸿。

《出门别亲友》拼音标注

chū mén bié qīn yǒu
tíng jūn hàn shǔi fú yā zhī cùi sháo,
tīng wǒ yì shān qī luán zhī lv̀ tóng。
nán ér fú yī chū mén qù,
lóng quán sān chǐ guāng rú hóng。
jūn bù jiàn pán xī hè fā diào yú zhě,
ǒu zhí yú gān lái mù yě。
bái máo hūi kāi pào luò yān,
huán gūi zhū fèi rú qīng shè。
yòu bù jiàn nán yáng wò lóng rén bù shì,
yī zhāo zuǒ hàn zuò hěn shí。
yǔ shàn qīng yáo shé niǎo liáng,
huǒ jīng yàn yàn tiān xī jí。
qí tíng sì yuè lǐu rú lán,
zǐ líu sī fēng huáng jīn cān。
qǐ wú kòu níu gē,
yì yǒu mén shī tán。
tiān shēng chán yán zú lv̀ gǔ,
hāo lái gǎo sǐ shúi néng gān。
wǒ yù dēng tài shān,
fú qióng kuǎn tiān guān。
dōng míng ruò mù rú kě pān,
shǒu nòng rì yuè qīng yún jiān。
wǒ yù dù huáng hé,
chì jiǎo líng qīu bō。
shǔi xiān lóu gé yín cuó é,
jìng chì hǎi ruò chī jiāo tuó。
tíng jūn cùi sháo,
tīng wǒ lv̀ tóng。
zhēn rén kāi tiān,
lìu hé tóng fēng。
zōu yú fèng huáng,
fēi wǔ hào gōng。
yǒu xiàn wǔ sè,
xiàn yú zhòng tóng。
bǔ shùn yī cháng,
shān lóng huá chóng。
hǔ bào jǐu guān xī bù kě yǐ dá,
wú zé tuō guān gūi lái xī dān qīu zhī qīng fēng。
cháng yī èr sān zǐ,
mù sòng xī zhēng hóng。