杨伯子以其尊人诚斋南海集为赠以诗奉酬

(宋代)陈傅良

辱与门墙最不迟,白头方诵岭南诗。
文从嘉佑今三变,人在庐陵此一时。
细数儒先能几见,独怜岁晚欲何之。
潇湘直下长江去,得望蓬莱却更疑。

《杨伯子以其尊人诚斋南海集为赠以诗奉酬》拼音标注

yáng bó zǐ yǐ qí zūn rén chéng zhāi nán hǎi jí wèi zèng yǐ shī fèng chóu
rǔ yǔ mén qiáng zùi bù chí,
bái tóu fāng sòng líng nán shī。
wén cóng jiā yòu jīn sān biàn,
rén zài lú líng cǐ yī shí。
xì shù rú xiān néng jī jiàn,
dú lián sùi wǎn yù hé zhī。
xiāo xiāng zhí xià cháng jiāng qù,
dé wàng péng lái què gèng yí 。