忆筇杖

(宋代)陈傅良

岷峨山下筇竹杖,危者使安衰可壮。
秦皇汉武穷兵不可得,我独得之今丞相。
前年有旨还故园,其冬急召朝日边。
半岁驱驰数千里,赖有此杖常扶颠。
仓黄又别修门去,私室无人谨呵护。
夜半雷霆下取将,儿叫妻啼留不住。
我闻丞相下峡时,一物无有杖自随。
属当晏朝立仗久,怜我弱胫疲坳螭。
如今步屧随衰草,十步趑趄九步倒。
假如杖在欲用之,山精海怪震怒亦不保。
君不见杜陵桃竹欹,常恐失之君山湖上之风波。
梓涧使君之赠尚尔耳,况自丞相还如何。

《忆筇杖》拼音标注

yì qióng zhàng
mín é shān xià qióng zhú zhàng,
wēi zhě shǐ ān shuāi kě zhuàng。
qín huáng hàn wǔ qióng bīng bù kě dé,
wǒ dú dé zhī jīn chéng xiāng。
qián nián yǒu zhǐ huán gù yuán,
qí dōng jí zhào zhāo rì biān。
bàn sùi qū chí shù qiān lǐ,
lài yǒu cǐ zhàng cháng fú diān。
cāng huáng yòu bié xīu mén qù,
sī shì wú rén jǐn hē hù。
yè bàn léi tíng xià qǔ jiāng,
ér jiào qī tí líu bù zhù。
wǒ wén chéng xiāng xià xiá shí,
yī wù wú yǒu zhàng zì súi。
shǔ dāng yàn zhāo lì zhàng jǐu,
lián wǒ ruò jìng pí ào chī。
rú jīn bù xiè súi shuāi cǎo,
shí bù cī jū jǐu bù dǎo。
jiǎ rú zhàng zài yù yòng zhī,
shān jīng hǎi guài zhèn nù yì bù bǎo。
jūn bù jiàn dù líng táo zhú yī,
cháng kǒng shī zhī jūn shān hú shàng zhī fēng bō。
zǐ jiàn shǐ jūn zhī zèng shàng ěr ěr,
kuàng zì chéng xiāng huán rú hé 。