临桂尉杨渭夫以诗来因次其韵兼简同僚

(宋代)陈傅良

万物各美恶,一室有面背。
去来故无恒,欣厌惟所会。
有能悟兹理,何必著幽邃。
后圃并山麓,修竹积空翠。
斧寻自何年,樊养特过计。
陈根独遭时,沃壤亦借势。
后然成独清,可以掩众媚。
亭院起中{上不下几},湖潦粲前际。
於时吾岂敢,谓此天作对。
新诗忽盛谈,俗状良内惭。
子方及归期,客复搅离思。
尚当封殖之,去日如始至。

《临桂尉杨渭夫以诗来因次其韵兼简同僚》拼音标注

lín gùi wèi yáng wèi fū yǐ shī lái yīn cì qí yùn jiān jiǎn tóng liáo
wàn wù gè měi è,
yī shì yǒu miàn bèi。
qù lái gù wú héng,
xīn yàn wéi suǒ hùi。
yǒu néng wù zī lǐ,
hé bì zhù yōu sùi。
hòu pǔ bìng shān lù,
xīu zhú jī kōng cùi。
fǔ xún zì hé nián,
fán yǎng tè guò jì。
chén gēn dú zāo shí,
wò rǎng yì jiè shì。
hòu rán chéng dú qīng,
kě yǐ yǎn zhòng mèi。
tíng yuàn qǐ zhōng { shàng bù xià jī },
hú lǎo càn qián jì。
yú shí wú qǐ gǎn,
wèi cǐ tiān zuò dùi。
xīn shī hū shèng tán,
sú zhuàng liáng nèi cán。
zǐ fāng jí gūi qī,
kè fù jiǎo lí sī。
shàng dāng fēng zhí zhī,
qù rì rú shǐ zhì 。