教授李梦符惠宣圣书像用韵奉酬
(宋代)陈傅良
一国必有师,尚论管与伊。
信知师道尊,分与君父夷。
吁嗟文王没,斯文属之谁。
微言二十篇,论次自学而。
传之者颜曾,其后则子思。
方当周公衰,诸子出怪奇。
王公各师承,一语可觧颐。
见之拥篲迎,不见嚬其眉。
孟子独推尊,是惟圣之时。
苟不本孔氏,皆放其淫词。
於是尊孔孟,诞作百世师。
自非戎翟秦,孰背此道驰。
本朝郡为学,薄海尸祝之。
往往屈万乘,降升庙庭垂。
我作暮春堂,鲁论以自随。
扁题落天上,鬼遁蛟龙移。
江山护昭回,谁敢或讪嗤。
中有夫子像,来从鲁家儿。
广文以遗我,温厉尚可追。
吾今得吾师,下视众说卑。
世世万子孙,永此巢一枝。
《教授李梦符惠宣圣书像用韵奉酬》拼音标注
jiào shòu lǐ mèng fú hùi xuān shèng shū xiàng yòng yùn fèng chóu
yī yì bì yǒu shī,
shàng lùn xiāng yǔ kúi。
yī guó bì yǒu shī,
shàng lùn guǎn yǔ yī。
xìn zhī shī dào zūn,
fēn yǔ jūn fù yí。
xū jiē wén wáng méi,
sī wén shǔ zhī shúi。
wēi yán èr shí piān,
lùn cì zì xué ér。
chuán zhī zhě yán céng,
qí hòu zé zǐ sī。
fāng dāng zhōu gōng shuāi,
zhū zǐ chū guài qí。
wáng gōng gè shī chéng,
yī yǔ kě jiě yí。
jiàn zhī yǒng hùi yíng,
bù jiàn pín qí méi。
mèng zǐ dú tūi zūn,
shì wéi shèng zhī shí。
gǒu bù běn kǒng shì,
jiē fàng qí yín cí。
yú shì zūn kǒng mèng,
dàn zuò bǎi shì shī。
zì fēi róng dí qín,
shú bèi cǐ dào chí。
běn zhāo jùn wèi xué,
bó hǎi shī zhù zhī。
wǎng wǎng qū wàn chéng,
jiàng shēng miào tíng chúi。
wǒ zuò mù chūn táng,
lǔ lùn yǐ zì súi。
biǎn tí luò tiān shàng,
gǔi dùn jiāo lóng yí。
jiāng shān hù zhāo húi,
shúi gǎn huò shàn chī。
zhōng yǒu fū zǐ xiàng,
lái cóng lǔ jiā ér。
guǎng wén yǐ yí wǒ,
wēn lì shàng kě zhūi。
wú jīn dé wú shī,
xià shì zhòng shuō bēi。
shì shì wàn zǐ sūn,
yǒng cǐ cháo yī zhī 。
- 上一篇:刘进之饮蕃叟弟筠亭且赋诗余与蕃叟族居盖屏
- 下一篇:牡丹和潘养大韵