丁端叔送牡丹以诗来用韵酬之

(宋代)陈傅良

觉省他年见一班,老从湖海看春颁。
瞻言百里几相及,仰止高山竟乞攀。
每事乞公留上策,不才容我着中间。
一时公论方当路,愁为丝麻弃蒯营。

《丁端叔送牡丹以诗来用韵酬之》拼音标注

dīng duān shū sòng mǔ dān yǐ shī lái yòng yùn chóu zhī
jué shěng tā nián jiàn yī bān,
lǎo cóng hú hǎi kàn chūn bān。
zhān yán bǎi lǐ jī xiāng jí,
yǎng zhǐ gāo shān jìng qǐ pān。
měi shì qǐ gōng líu shàng cè,
bù cái róng wǒ zháo zhōng jiān。
yī shí gōng lùn fāng dāng lù,
chóu wèi sī má qì kuǎi yíng 。