与颜濬冥会诗
(宋代)安道
秋草荒台响夜蛩,白杨凋尽减悲风。
彩笺曾擘欺江总,绮阁尘消玉树空。
宝阁排云称望仙,五云高艳拥朝天。
清溪犹有当时月,应照琼花绽绮筵。
素魄初圆恨翠娥,繁华浓艳竟如何。
南朝唯有长江水,依旧门前作逝波。
箫管清吟怨丽华,秋江寒月绮窗斜。
惭非后主题笺客,得见临春阁上花。
彩笺曾擘欺江总,绮阁尘消玉树空。
宝阁排云称望仙,五云高艳拥朝天。
清溪犹有当时月,应照琼花绽绮筵。
素魄初圆恨翠娥,繁华浓艳竟如何。
南朝唯有长江水,依旧门前作逝波。
箫管清吟怨丽华,秋江寒月绮窗斜。
惭非后主题笺客,得见临春阁上花。
《与颜濬冥会诗》拼音标注
yǔ yán jùn míng hùi shī
qīu cǎo huāng tái xiǎng yè qióng,
bái yáng diāo jǐn jiǎn bēi fēng。
cǎi jiān céng bò qī jiāng zǒng,
qǐ gé chén xiāo yù shù kōng。
bǎo gé pái yún chēng wàng xiān,
wǔ yún gāo yàn yǒng zhāo tiān。
qīng xī yóu yǒu dāng shí yuè,
yìng zhào qióng huā zhàn qǐ yán。
sù pò chū yuán hèn cùi é,
fán huá nóng yàn jìng rú hé。
nán zhāo wéi yǒu cháng jiāng shǔi,
yī jìu mén qián zuò shì bō。
xiāo guǎn qīng yín yuàn lì huá,
qīu jiāng hán yuè qǐ chuāng xié。
cán fēi hòu zhǔ tí jiān kè,
dé jiàn lín chūn gé shàng huā。