庐山诗二首

(宋代)陈瓘

庐山俯长江,秀色摩青天。
招提选胜地,好景相属连。
东林最幽旷,殿阁含飞烟。
馨香满天下,无如远公莲。
社客方散后,零落七百年。
之人远同调,绿绮非丝弦。
不可倾耳授,但许心相传。
迷津苦难渡,人以师为船。
法鼓忽雷震,此事非偶然。
何时穿蜡屐,问法浮云边。

《庐山诗二首》拼音标注

lú shān shī èr shǒu
lú shān fǔ cháng jiāng,
xìu sè mó qīng tiān。
zhāo tí xuǎn shèng dì,
hǎo jǐng xiāng shǔ lián。
dōng lín zùi yōu kuàng,
diàn gé hán fēi yān。
xīn xiāng mǎn tiān xià,
wú rú yuǎn gōng lián。
shè kè fāng sàn hòu,
líng luò qī bǎi nián。
zhī rén yuǎn tóng diào,
lv̀ qǐ fēi sī xián。
bù kě qīng ěr shòu,
dàn xǔ xīn xiāng chuán。
mí jīn kǔ nán dù,
rén yǐ shī wèi chuán。
fǎ gǔ hū léi zhèn,
cǐ shì fēi ǒu rán。
hé shí chuān là jī,
wèn fǎ fú yún biān 。