白苧词和沈孟明韵

(宋代)安道

盈盈窗间女,悄悄事编织。明明红粉妆,皎皎瓠犀白。

妾身不作清露尘,妾颜不学巫山云。藁砧年少事游侠,闭门花落愁青春。

瑶阶蟋蟀鸣,金井辘轳响。绠绝谁再续,因之重惆怅。

河东织女河西郎,深夜起看登秋堂。翠翘银凤绿云绕,锦屏绣褥春风香。

昔为连理枝,今成断肠草。鸾去镜空存,膏沐为谁好。

妾颜渐改非昔年,天上明月何娟娟。东家女子荡舟去,玉手不采湖中莲。

莲生藕有丝,零落怨秋色。花开犹有时,花落恨无迹。

问郎欲归趋何时,念妾日夜愁空闺。白头鸳鸟不飞去,海枯石烂双依栖。

《白苧词和沈孟明韵》拼音标注

bái zhù cí hé shěn mèng míng yùn
yíng yíng chuāng jiān nv̌,
qiǎo qiǎo shì biān zhī。
míng míng hóng fěn zhuāng,
jiǎo jiǎo hù xī bái。
qiè shēn bù zuò qīng lù chén,
qiè yán bù xué wū shān yún。
gǎo zhēn nián shǎo shì yóu xiá,
bì mén huā luò chóu qīng chūn。
yáo jiē xī shuài míng,
jīn jǐng lù lú xiǎng。
gěng jué shúi zài xù,
yīn zhī zhòng chóu chàng。
hé dōng zhī nv̌ hé xī láng,
shēn yè qǐ kàn dēng qīu táng。
cùi qiáo yín fèng lv̀ yún rào,
jǐn píng xìu rù chūn fēng xiāng。
xī wèi lián lǐ zhī,
jīn chéng duàn cháng cǎo。
luán qù jìng kōng cún,
gāo mù wèi shúi hǎo。
qiè yán jiàn gǎi fēi xī nián,
tiān shàng míng yuè hé juān juān。
dōng jiā nv̌ zǐ dàng zhōu qù,
yù shǒu bù cǎi hú zhōng lián。
lián shēng ǒu yǒu sī,
líng luò yuàn qīu sè。
huā kāi yóu yǒu shí,
huā luò hèn wú jī。
wèn láng yù gūi qū hé shí,
niàn qiè rì yè chóu kōng gūi。
bái tóu yuān niǎo bù fēi qù,
hǎi kū shí làn shuāng yī qī。