赋得江天暮雪送友人之官

(明代)陈继

漠漠江天黯黯云,晚风吹雪正纷纷。
笼寒已禁猿争语,傍夕空教雁失群。
影带楚兰看不见,声连湘竹听还闻。
太平未必堪成瑞,一向谁怜好似君。

《赋得江天暮雪送友人之官》拼音标注

fù dé jiāng tiān mù xuě sòng yǒu rén zhī guān
mò mò jiāng tiān àn àn yún,
wǎn fēng chūi xuě zhèng fēn fēn。
lóng hán yǐ jìn yuán zhēng yǔ,
bàng xī kōng jiào yàn shī qún。
yǐng dài chǔ lán kàn bù jiàn,
shēng lián xiāng zhú tīng huán wén。
tài píng wèi bì kān chéng rùi,
yī xiàng shúi lián hǎo sì jūn 。