踏莎行·散花坞

(宋代)安道

怪石凌空,仙人指路。老僧采药来还去。盈盈天女下散花,遥看翠袖飘飘举。

携手徘徊,低鬟笑语。青鞋微透胭脂雨。华鬘天远渺难留,几番怅望旧俦侣。

《踏莎行·散花坞》拼音标注

tà shā xíng · sàn huā wù
guài shí líng kōng,
xiān rén zhǐ lù。
lǎo sēng cǎi yào lái huán qù。
yíng yíng tiān nv̌ xià sàn huā,
yáo kàn cùi xìu piāo piāo jǔ。
xié shǒu pái huái,
dī huán xiào yǔ。
qīng xié wēi tòu yān zhī yǔ。
huá mán tiān yuǎn miǎo nán líu,
jī fān chàng wàng jìu chóu lv̌。