天命

(宋代)安道

至狂而圣至愚神,天命何私与物均。
万水各涵全体月,千花同受十分春。
一家路透家家路,一性仁通性性仁。
秦汉以还无讲学,几多轻充不赀身。

《天命》拼音标注

tiān mìng
zhì kuáng ér shèng zhì yú shén,
tiān mìng hé sī yǔ wù jūn。
wàn shǔi gè hán quán tǐ yuè,
qiān huā tóng shòu shí fēn chūn。
yī jiā lù tòu jiā jiā lù,
yī xìng rén tōng xìng xìng rén。
qín hàn yǐ huán wú jiǎng xué,
jī duō qīng chōng bù zī shēn 。