人日立春极寒
(宋代)安道
彩鞭点雨斧如雷,头上顽云打不开。
冬序方随人日尽,春愁却载土漕来。
几多漕运留冰解,何限耕桑要暖回。
惟有上林花自早,天公羯鼓更频催。
冬序方随人日尽,春愁却载土漕来。
几多漕运留冰解,何限耕桑要暖回。
惟有上林花自早,天公羯鼓更频催。
《人日立春极寒》拼音标注
rén rì lì chūn jí hán
cǎi biān diǎn yǔ fǔ rú léi,
tóu shàng wán yún dǎ bù kāi。
dōng xù fāng súi rén rì jǐn,
chūn chóu què zài tǔ cáo lái。
jī duō cáo yùn líu bīng jiě,
hé xiàn gēng sāng yào nuǎn húi。
wéi yǒu shàng lín huā zì zǎo,
tiān gōng jié gǔ gèng pín cūi 。