龙邱山

(宋代)安道

九峰湿翠秋光凝,亭亭出水芙蓉净。
崔巍怪石距若虎,合沓奇峰驰八骏。
山若古寺隔古尘,时有天风度幽磬。
岂惟清赏玩心目,况有高人寄真隐。
自惭奔走古尘客,何由得遂山林性。
长歌聊复赋重游,不用悬岩刻名姓。

《龙邱山》拼音标注

lóng qīu shān
jǐu fēng shī cùi qīu guāng níng,
tíng tíng chū shǔi fú róng jìng。
cūi wēi guài shí jù ruò hǔ,
hé tà qí fēng chí bā jùn。
shān ruò gǔ sì gé gǔ chén,
shí yǒu tiān fēng dù yōu qìng。
qǐ wéi qīng shǎng wán xīn mù,
kuàng yǒu gāo rén jì zhēn yǐn。
zì cán bēn zǒu gǔ chén kè,
hé yóu dé sùi shān lín xìng。
cháng gē liáo fù fù zhòng yóu,
bù yòng xuán yán kè míng xìng 。