王孟端古木古竹石为工部郑侍郎赋

(明代)陈琏

王郎之画今已稀,笔法宛若云林倪。修筠晴翻翡翠羽,老树光亚珊瑚枝。

风霜阅历见奇节,雨露长养成幽姿。岩岩一石亦雄特,秀色满眼生华滋。

冬官亚卿性嗜古,公暇常把斯图披。我来纵观意怡悦,忆在阆苑瀛洲时。

《王孟端古木古竹石为工部郑侍郎赋》拼音标注

wáng mèng duān gǔ mù gǔ zhú shí wèi gōng bù zhèng shì láng fù
wáng láng zhī huà jīn yǐ xī,
bǐ fǎ wǎn ruò yún lín ní。
xīu yún qíng fān fěi cùi yǔ,
lǎo shù guāng yà shān hú zhī。
fēng shuāng yuè lì jiàn qí jié,
yǔ lù cháng yǎng chéng yōu zī。
yán yán yī shí yì xióng tè,
xìu sè mǎn yǎn shēng huá zī。
dōng guān yà qīng xìng shì gǔ,
gōng xiá cháng bǎ sī tú pī。
wǒ lái zòng guān yì yí yuè,
yì zài lǎng yuàn yíng zhōu shí。