游琅琊开化寺二首 其二

(明代)陈琏

峨峨琅琊山,拔地几千丈。坤灵毓神秀,景态日万状。

金碧灿晴峦,芙蓉开叠嶂。于时喜跻攀,倏至飞舄上。

天姥如可晞,匡庐遥相望。长歌招安期,临风复惆怅。

《游琅琊开化寺二首 其二》拼音标注

yóu láng yé kāi huà sì èr shǒu qí èr
é é láng yé shān,
bá dì jī qiān zhàng。
kūn líng yù shén xìu,
jǐng tài rì wàn zhuàng。
jīn bì càn qíng luán,
fú róng kāi dié zhàng。
yú shí xǐ jī pān,
shū zhì fēi xì shàng。
tiān mǔ rú kě xī,
kuāng lú yáo xiāng wàng。
cháng gē zhāo ān qī,
lín fēng fù chóu chàng。