双节诗

(明代)陈履

湘竹当年怨,柏舟终古悲。乾坤一回首,孤节何离离。

罗浮嵯峨拂苍霭,下看精卫填南海。化为飞雨天上来,翻作刘家妇姑泪。

姑年才壮翁不存,茕茕孤孀独在门。辛勤抚孤拟成立,誓言报翁在九原。

姑年长大喜有妇,谁知身命随朝露。眼枯血泪心肝摧,妇生只为姑年暮。

一家姑妇两凄然,哭声断续层云边。柏舟湘竹事未泯,峥嵘双节堪流传。

嗟予感叹不能已,激昂下泪裁新篇。

《双节诗》拼音标注

shuāng jié shī
xiāng zhú dāng nián yuàn,
bǎi zhōu zhōng gǔ bēi。
gān kūn yī húi shǒu,
gū jié hé lí lí。
luō fú cuó é fú cāng ǎi,
xià kàn jīng wèi tián nán hǎi。
huà wèi fēi yǔ tiān shàng lái,
fān zuò líu jiā fù gū lèi。
gū nián cái zhuàng wēng bù cún,
qióng qióng gū shuāng dú zài mén。
xīn qín fǔ gū nǐ chéng lì,
shì yán bào wēng zài jǐu yuán。
gū nián cháng dà xǐ yǒu fù,
shúi zhī shēn mìng súi zhāo lù。
yǎn kū xiě lèi xīn gān cūi,
fù shēng zhǐ wèi gū nián mù。
yī jiā gū fù liǎng qī rán,
kū shēng duàn xù céng yún biān。
bǎi zhōu xiāng zhú shì wèi mǐn,
zhēng róng shuāng jié kān líu chuán。
jiē yú gǎn tàn bù néng yǐ,
jī áng xià lèi cái xīn piān。