花下独酌
(清代)陈履平
花枝娅姹摇春风,纷纷蜂蝶争繁丛。我来提壶饮花下,闲愁如雪皆消融。
枝头黄鸟声更好,似惜春光怨春老。少年乐事那复得,只今空忆长安道。
救人无术廿载中,归来两鬓已成翁。故交如花渐凋落,欲话衷曲谁人同?
且拚烂醉花阴卧,明日呼童扫落红。
《花下独酌》拼音标注
huā xià dú zhuó
huā zhī yà chà yáo chūn fēng,
fēn fēn fēng dié zhēng fán cóng。
wǒ lái tí hú yǐn huā xià,
xián chóu rú xuě jiē xiāo róng。
zhī tóu huáng niǎo shēng gèng hǎo,
sì xī chūn guāng yuàn chūn lǎo。
shǎo nián lè shì nà fù dé,
zhǐ jīn kōng yì cháng ān dào。
jìu rén wú zhú niàn zài zhōng,
gūi lái liǎng bìn yǐ chéng wēng。
gù jiāo rú huā jiàn diāo luò,
yù huà zhōng qū shúi rén tóng ?
qiě pàn làn zùi huā yīn wò,
míng rì hū tóng sǎo luò hóng。