望云

(宋代)陈普

爱山中云,杳霭起无迹。
晴风吹缘树,天节日已尺。
悠扬几片飞,出岫度绝壁。
敛作苍狗形,舒为鲲鹏翼。
朝抹峨嵋青,暮蘸沧海碧。
江南与江北,荡荡恣所适。
何如云中仙,避嚣隐幽寂。
采药云下林,砺剑云上石。
乘云骑茅龙,倚云吹铁笛。
我欲往从之,飘然不可测。

《望云》拼音标注

wàng yún
jī ài shān zhōng yún,
yǎo ǎi qǐ wú jī。
qíng fēng chūi yuán shù,
tiān jié rì yǐ chǐ。
yōu yáng jī piàn fēi,
chū xìu dù jué bì。
liàn zuò cāng gǒu xíng,
shū wèi kūn péng yì。
zhāo mǒ é méi qīng,
mù zhàn cāng hǎi bì。
jiāng nán yǔ jiāng běi,
dàng dàng zì suǒ shì。
hé rú yún zhōng xiān,
bì xiāo yǐn yōu jì。
cǎi yào yún xià lín,
lì jiàn yún shàng shí。
chéng yún qí máo lóng,
yǐ yún chūi tiě dí。
wǒ yù wǎng cóng zhī,
piāo rán bù kě cè 。