借居值雪

(宋代)陈起

已叹长安索米难,可禁风雪满长安。
无家又是于人借,有命从来只有宽。
春入园林根觉暖,色连天地眼生寒。
西湖寂寞梅无伴,合向孤山忍冻看。

《借居值雪》拼音标注

jiè jū zhí xuě
yǐ tàn cháng ān suǒ mǐ nán,
kě jìn fēng xuě mǎn cháng ān。
wú jiā yòu shì yú rén jiè,
yǒu mìng cóng lái zhǐ yǒu kuān。
chūn rù yuán lín gēn jué nuǎn,
sè lián tiān dì yǎn shēng hán。
xī hú jì mò méi wú bàn,
hé xiàng gū shān rěn dòng kàn 。