吴民女
(宋代)陈润道
吴民嗜钱如嗜饴,天属之爱亦可移。
养女日夜望成长,长成未必为民妻。
百金求师教歌舞,便望将身赡门户。
一家饱暖不自怜,傍人视之方垂涎。
朱门列屋求妍丽,百计逢迎主人意。
常时疏弃自悲啼,一旦承恩多妒忌。
古人怕为荡子妇,夜夜孤眠泪如雨。
今人甘为贵人妾,得意失意花上月,
荡子不归宁空房。主人喜怒多不常。
养女日夜望成长,长成未必为民妻。
百金求师教歌舞,便望将身赡门户。
一家饱暖不自怜,傍人视之方垂涎。
朱门列屋求妍丽,百计逢迎主人意。
常时疏弃自悲啼,一旦承恩多妒忌。
古人怕为荡子妇,夜夜孤眠泪如雨。
今人甘为贵人妾,得意失意花上月,
荡子不归宁空房。主人喜怒多不常。
《吴民女》拼音标注
wú mín nv̌
wú mín shì qián rú shì yí,
tiān shǔ zhī ài yì kě yí。
yǎng nv̌ rì yè wàng chéng cháng,
cháng chéng wèi bì wèi mín qī。
bǎi jīn qíu shī jiào gē wǔ,
biàn wàng jiāng shēn shàn mén hù。
yī jiā bǎo nuǎn bù zì lián,
bàng rén shì zhī fāng chúi xián。
zhū mén liè wū qíu yán lì,
bǎi jì féng yíng zhǔ rén yì。
cháng shí shū qì zì bēi tí,
yī dàn chéng ēn duō dù jì。
gǔ rén pà wèi dàng zǐ fù,
yè yè gū mián lèi rú yǔ。
jīn rén gān wèi gùi rén qiè,
dé yì shī yì huā shàng yuè,
dàng zǐ bù gūi níng kōng fáng。
zhǔ rén xǐ nù duō bù cháng 。