自铅山归上饶途中感与

(宋代)陈文蔚

来时积雪归途熟,暗中流换惊时节。
所幸康宁九十亲,依然堂上垂华发。
何意何当足甘旨,斑衣日戏慈颜悦。
丈夫事业有用舍,穷通不能必分别。
直须用和何处处,无徒潇洒送日月。
嗟嗟世人泣岐路,东乡久哉吾计决。
终当练马扶桑树,车行万里谁能遏。
慷慨自奋歌此章,老去不知情激烈。

《自铅山归上饶途中感与》拼音标注

zì qiān shān gūi shàng ráo tú zhōng gǎn yǔ
lái shí jī xuě gūi tú shú,
àn zhōng líu huàn liáng shí jié。
suǒ xìng kāng níng jǐu shí qīn,
yī rán táng shàng chúi huá fā。
hé yì hé dāng zú gān zhǐ,
bān yī rì xì cí yán yuè。
zhàng fū shì yè yǒu yòng shè,
qióng tōng bù néng bì fēn bié。
zhí xū yòng hé hé chù chù,
wú tú xiāo sǎ sòng rì yuè。
jiē jiē shì rén qì qí lù,
dōng xiāng jǐu zāi wú jì jué。
zhōng dāng liàn mǎ fú sāng shù,
chē xíng wàn lǐ shúi néng è。
kāng kǎi zì fèn gē cǐ zhāng,
lǎo qù bù zhī qíng jī liè 。