右溪道中偶作

(宋代)陈文蔚

自从天地开辟来,溪水清驶山崔嵬。
山高水清亦奇观,怪问胡不生人材。
人材本作世间用,朴仆支倾作梁栋
不然空冒一时名,过眼空花已如梦。
人生出处不可期,伊周亦偶遭明时。
颜闵何尝有科目,德尊百代帝王师。
自古相传惟此道,一派源流端可考。
道存不係穷与通,经济业穷耕钓老。
风埃鼎鼎百年中,世事兴废何终穷。
只有诗书传圣学,尧舜授受同高风。
唤醒此原山与水,孕秀发祥从此始。
立朝有道佐明君,抱璞山林亦奇伟。
吾家家此不计上,未知起者谁其先。
丈夫才业贵自负,不必美恶归山川。
久欲题诗磨翠壁,要使后来闻义激。
乾坤造化岂无人,细与摩挲观此石。

《右溪道中偶作》拼音标注

yòu xī dào zhōng ǒu zuò
zì cóng tiān dì kāi pì lái,
xī shǔi qīng shǐ shān cūi wéi。
shān gāo shǔi qīng yì qí guān,
guài wèn hú bù shēng rén cái。
rén cái běn zuò shì jiān yòng,
pò pū zhī qīng zuò liáng dòng。
bù rán kōng mào yī shí míng,
guò yǎn kōng huā yǐ rú mèng。
rén shēng chū chù bù kě qī,
yī zhōu yì ǒu zāo míng shí。
yán mǐn hé cháng yǒu kē mù,
dé zūn bǎi dài dì wáng shī。
zì gǔ xiāng chuán wéi cǐ dào,
yī pài yuán líu duān kě kǎo。
dào cún bù xì qióng yǔ tōng,
jīng jì yè qióng gēng diào lǎo。
fēng āi dǐng dǐng bǎi nián zhōng,
shì shì xīng fèi hé zhōng qióng。
zhǐ yǒu shī shū chuán shèng xué,
yáo shùn shòu shòu tóng gāo fēng。
huàn xǐng cǐ yuán shān yǔ shǔi,
yùn xìu fā xiáng cóng cǐ shǐ。
lì zhāo yǒu dào zuǒ míng jūn,
bào pú shān lín yì qí wěi。
wú jiā jiā cǐ bù jì shàng,
wèi zhī qǐ zhě shúi qí xiān。
zhàng fū cái yè gùi zì fù,
bù bì měi è gūi shān chuān。
jǐu yù tí shī mó cùi bì,
yào shǐ hòu lái wén yì jī。
gān kūn zào huà qǐ wú rén,
xì yǔ mó suō guān cǐ shí 。