以花枝好处安详折酒盏满时撋就持为韵赠徐了

(宋代)陈文蔚

春来凡草木,开处总成花。
东皇本无心,世人徒尔夸。
我爱花中王,矫矫出群姿。
非不爱桃李,桃李多繁枝。
寄主折花人,半开化正好。
折到离披时,翻成被花恼。
非纱在色香,他在精神处。
不惯识花人,未肯轻分付。
一放无风雨,花枝报平安。
白花须惜枝,容易莫伤残。
兰薰可以佩,幽人撷其芳。
红紫时所竞,安得细推详。
白面谁家郎,逢花便攀拍。
言会折花枝,折花人更别。
曲蘖有工夫,气味独醇厚。
欲酿胸中春,岂可樽无酒。
座上尝春风,客来同把盏。
妙处我独知,醺然面生暖。
浅深存斟酌,杯行不须满。
即满须持之,不持惧招损。
香液喷瓮面,红光浮满卮。
此为最佳处,亦是极难时。
杯深不可把,俯身为渠撋。
淋浪莫沾衣,操纵得其权。
有客太诗狂,斗酒约相就。
那识半醺时,春风满怀袖。
我有酒一壶,酝酿颇得宜。
饮这痊沈痾,赠子聊以持。

《以花枝好处安详折酒盏满时撋就持为韵赠徐了》拼音标注

yǐ huā zhī hǎo chù ān xiáng zhé jǐu zhǎn mǎn shí ruán jìu chí wèi yùn zèng xú le
chūn lái fán cǎo mù,
kāi chù zǒng chéng huā。
dōng huáng běn wú xīn,
shì rén tú ěr kuā。
wǒ ài huā zhōng wáng,
jiǎo jiǎo chū qún zī。
fēi bù ài táo lǐ,
táo lǐ duō fán zhī。
jì zhǔ zhé huā rén,
bàn kāi huà zhèng hǎo。
zhé dào lí pī shí,
fān chéng bèi huā nǎo。
fēi shā zài sè xiāng,
tā zài jīng shén chù。
bù guàn shì huā rén,
wèi kěn qīng fēn fù。
yī fàng wú fēng yǔ,
huā zhī bào píng ān。
bái huā xū xī zhī,
róng yì mò shāng cán。
lán xūn kě yǐ pèi,
yōu rén xié qí fāng。
hóng zǐ shí suǒ jìng,
ān dé xì tūi xiáng。
bái miàn shúi jiā láng,
féng huā biàn pān pāi。
yán hùi zhé huā zhī,
zhé huā rén gèng bié。
qū niè yǒu gōng fū,
qì wèi dú chún hòu。
yù niàng xiōng zhōng chūn,
qǐ kě zūn wú jǐu。
zuò shàng cháng chūn fēng,
kè lái tóng bǎ zhǎn。
miào chù wǒ dú zhī,
xūn rán miàn shēng nuǎn。
qiǎn shēn cún zhēn zhuó,
bēi xíng bù xū mǎn。
jí mǎn xū chí zhī,
bù chí jù zhāo sǔn。
xiāng yè pēn wèng miàn,
hóng guāng fú mǎn zhī。
cǐ wèi zùi jiā chù,
yì shì jí nán shí。
bēi shēn bù kě bǎ,
fǔ shēn wèi qú ruán。
lín làng mò zhān yī,
cāo zòng dé qí quán。
yǒu kè tài shī kuáng,
dǒu jǐu yuē xiāng jìu。
nà shì bàn xūn shí,
chūn fēng mǎn huái xìu。
wǒ yǒu jǐu yī hú,
yùn niàng pǒ dé yí。
yǐn zhè quán shěn ē,
zèng zǐ liáo yǐ chí 。