题郑好古松图和赵国兴韵
(宋代)陈文蔚
笔端老木千岁心,一见洗我尘土襟。
坐久令人忘愠喜,古今碧涧落寒冰。
乍浓乍淡阴复晴,晦明变化乍所成。
相画这法如相士,骨奇肉瘦神必清。
烟淡云疏乍幂幂,顷刻风雷暗尘壁。
画工羞看手如神,十日一水五百石。
坐久令人忘愠喜,古今碧涧落寒冰。
乍浓乍淡阴复晴,晦明变化乍所成。
相画这法如相士,骨奇肉瘦神必清。
烟淡云疏乍幂幂,顷刻风雷暗尘壁。
画工羞看手如神,十日一水五百石。
《题郑好古松图和赵国兴韵》拼音标注
tí zhèng hǎo gǔ sōng tú hé zhào guó xīng yùn
bǐ duān lǎo mù qiān sùi xīn,
yī jiàn xǐ wǒ chén tǔ jīn。
zuò jǐu lìng rén wàng yùn xǐ,
gǔ jīn bì jiàn luò hán bīng。
zhà nóng zhà dàn yīn fù qíng,
hùi míng biàn huà zhà suǒ chéng。
xiāng huà zhè fǎ rú xiāng shì,
gǔ qí ròu shòu shén bì qīng。
yān dàn yún shū zhà mì mì,
qǐng kè fēng léi àn chén bì。
huà gōng xīu kàn shǒu rú shén,
shí rì yī shǔi wǔ bǎi shí 。