和胡应祥游石井韵

(宋代)陈文蔚

世间潢潦水,可叹无根源。盈满涸可待,骤雨空翻盆。

鹅峰此邦镇,秀润草木繁。泄为石井泉,永与天地存。

平湖十顷开,风漪绿荷翻。意共一脉落,高下相吐吞。

泄游二三丈,归途月黄昏。咫尺阻同集,笑我真惮烦。

相期一朝去,雷电当飞奔。鞭龙起为雨,微功不须论。

《和胡应祥游石井韵》拼音标注

hé hú yìng xiáng yóu shí jǐng yùn
shì jiān huáng lǎo shǔi,
kě tàn wú gēn yuán。
yíng mǎn hé kě dài,
zòu yǔ kōng fān pén。
é fēng cǐ bāng zhèn,
xìu rùn cǎo mù fán。
xiè wèi shí jǐng quán,
yǒng yǔ tiān dì cún。
píng hú shí qǐng kāi,
fēng yī lv̀ hé fān。
yì gòng yī mài luò,
gāo xià xiāng tǔ tūn。
xiè yóu èr sān zhàng,
gūi tú yuè huáng hūn。
zhǐ chǐ zǔ tóng jí,
xiào wǒ zhēn dàn fán。
xiāng qī yī zhāo qù,
léi diàn dāng fēi bēn。
biān lóng qǐ wèi yǔ,
wēi gōng bù xū lùn。