题䨥龙出涧图
(宋代)安道
岁寒不改青山涩,老大槎牙倚天立。错节肯为蝼蚁残,盘根甘与蛟龙蛰。
长风怒吼针芒寒,飞流直迸芙蓉湿。何人号为绿发翁,此翁曾受嬴秦封。
有时夜半风雷起,须臾变幻江山里。有时飞上明堂路,便作明堂栋梁具。
周家作画众所推,好墨淋漓多深趣。挂君高堂素壁间,白昼无云生烟雾。
《题䨥龙出涧图》拼音标注
tí hù lóng chū jiàn tú
sùi hán bù gǎi qīng shān sè,
lǎo dà chá yá yǐ tiān lì。
cuò jié kěn wèi lóu yǐ cán,
pán gēn gān yǔ jiāo lóng zhí。
cháng fēng nù hǒu zhēn máng hán,
fēi líu zhí bèng fú róng shī。
hé rén hào wèi lv̀ fā wēng,
cǐ wēng céng shòu yíng qín fēng。
yǒu shí yè bàn fēng léi qǐ,
xū yú biàn huàn jiāng shān lǐ。
yǒu shí fēi shàng míng táng lù,
biàn zuò míng táng dòng liáng jù。
zhōu jiā zuò huà zhòng suǒ tūi,
hǎo mò lín lí duō shēn qù。
guà jūn gāo táng sù bì jiān,
bái zhòu wú yún shēng yān wù。