题高漫士山水

(宋代)安道

家本江南云水村,溪山阅历穷晨昏。巨口细鳞肥可饵,时采黄菊邀琴樽。

泉声挂月树拖影,屐齿穿径苔留痕。晓来携杖过山腹,欲访桥西隐者门。

露下清秋挂鸟没,桥头白石溪流奔。亭閒树密人迹稀,仰观亭外青山浑。

平林一带青欲滴,远岫微茫苍霭吞。隐君深藏久不出,研朱默究先天源。

梅花一点天心露,富贵浮云安足论。何人默契丹书妙,移来造化难与言。

李君重之如南金,披图偶尔效蛩吟。对此令人豁心境,随处溪山皆管领。

《题高漫士山水》拼音标注

tí gāo màn shì shān shǔi
jiā běn jiāng nán yún shǔi cūn,
xī shān yuè lì qióng chén hūn。
jù kǒu xì lín féi kě ěr,
shí cǎi huáng jú yāo qín zūn。
quán shēng guà yuè shù tuō yǐng,
jī chǐ chuān jìng tái líu hén。
xiǎo lái xié zhàng guò shān fù,
yù fǎng qiáo xī yǐn zhě mén。
lù xià qīng qīu guà niǎo méi,
qiáo tóu bái shí xī líu bēn。
tíng xián shù mì rén jī xī,
yǎng guān tíng wài qīng shān hún。
píng lín yī dài qīng yù dī,
yuǎn xìu wēi máng cāng ǎi tūn。
yǐn jūn shēn cáng jǐu bù chū,
yán zhū mò jīu xiān tiān yuán。
méi huā yī diǎn tiān xīn lù,
fù gùi fú yún ān zú lùn。
hé rén mò qì dān shū miào,
yí lái zào huà nán yǔ yán。
lǐ jūn zhòng zhī rú nán jīn,
pī tú ǒu ěr xiào qióng yín。
dùi cǐ lìng rén huō xīn jìng,
súi chù xī shān jiē guǎn lǐng。