客恨

(宋代)安道

地棘天荆客路艰,三年枉唱念家山。笏袍子美鹃空拜,城郭丁威鹤未还。

无奈龙蛇方起陆,那堪虎豹又当关。穷途我亦猖狂甚,狼藉青衫泪点斑。

故山茅屋龙椽存,零落巢痕与爪痕。雁雨蛩烟秋已老,蛟云蜃雾昼常昏。

家书寂寂沉双鲤,客泪潸潸洒七鲲。不击西台竹如意,怕他朱鸟也消魂。

《客恨》拼音标注

kè hèn
dì jí tiān jīng kè lù jiān,
sān nián wǎng chàng niàn jiā shān。
hù páo zǐ měi juān kōng bài,
chéng guō dīng wēi hè wèi huán。
wú nài lóng shé fāng qǐ lù,
nà kān hǔ bào yòu dāng guān。
qióng tú wǒ yì chāng kuáng shén,
láng jiè qīng shān lèi diǎn bān。
gù shān máo wū lóng chuán cún,
líng luò cháo hén yǔ zhuǎ hén。
yàn yǔ qióng yān qīu yǐ lǎo,
jiāo yún shèn wù zhòu cháng hūn。
jiā shū jì jì chén shuāng lǐ,
kè lèi shān shān sǎ qī kūn。
bù jí xī tái zhú rú yì,
pà tā zhū niǎo yě xiāo hún。