题谢颂臣先生科山生圹
(宋代)安道
既不能乘醉捉月采石矶,青莲魂魄相傍依。又不能三神山上采药服,求仙一去从徐福。
亦当学刘伯伦忘形骸,荷锸相随死便埋。不然五百义士同墓好,三尺争光田横岛。
而乃洗耳厌嚣烦,世外无从觅桃源。徵逐刍灵与刍狗,众人皆可先生否。
生值乾坤莽莽时,欲离烦恼为便宜。醉来把笔向天笑,白玉楼成天不召。
堪舆术久学青乌,千秋雅慕司空图。青山于今少净土,拟葬诗魂未得所。
牛眠卜地年复年,爰营生圹科山巅。科山名胜甲海外,留待高人此委蜕。
先生亲题墓碣来,定博山灵笑口开。得地人为先生企,得人我为山灵喜。
松楸万树花千枝,何幸先生来主持。从此科山山上石,石石尽有题诗迹。
于戏地傍祖坟当墓庐,邱壑重安谢幼舆。有时携妓游山麓,堪绍东山旧丝竹。
我来触景感沧桑,多劝先生醉一觞。愿祝先生介眉寿,年年来此酌春酒。
《题谢颂臣先生科山生圹》拼音标注
tí xiè sòng chén xiān shēng kē shān shēng kuàng
jì bù néng chéng zùi zhuō yuè cǎi shí jī,
qīng lián hún pò xiāng bàng yī。
yòu bù néng sān shén shān shàng cǎi yào fú,
qíu xiān yī qù cóng xú fú。
yì dāng xué líu bó lún wàng xíng hái,
hé chá xiāng súi sǐ biàn mái。
bù rán wǔ bǎi yì shì tóng mù hǎo,
sān chǐ zhēng guāng tián héng dǎo。
ér nǎi xǐ ěr yàn xiāo fán,
shì wài wú cóng mì táo yuán。
zhēng zhú chú líng yǔ chú gǒu,
zhòng rén jiē kě xiān shēng fǒu。
shēng zhí gān kūn mǎng mǎng shí,
yù lí fán nǎo wèi biàn yí。
zùi lái bǎ bǐ xiàng tiān xiào,
bái yù lóu chéng tiān bù zhào。
kān yú zhú jǐu xué qīng wū,
qiān qīu yǎ mù sī kōng tú。
qīng shān yú jīn shǎo jìng tǔ,
nǐ zàng shī hún wèi dé suǒ。
níu mián bǔ dì nián fù nián,
yuán yíng shēng kuàng kē shān diān。
kē shān míng shèng jiǎ hǎi wài,
líu dài gāo rén cǐ wěi shùi。
xiān shēng qīn tí mù jié lái,
dìng bó shān líng xiào kǒu kāi。
dé dì rén wèi xiān shēng qǐ,
dé rén wǒ wèi shān líng xǐ。
sōng qīu wàn shù huā qiān zhī,
hé xìng xiān shēng lái zhǔ chí。
cóng cǐ kē shān shān shàng shí,
shí shí jǐn yǒu tí shī jī。
yú xì dì bàng zǔ fén dāng mù lú,
qīu hè zhòng ān xiè yòu yú。
yǒu shí xié jì yóu shān lù,
kān shào dōng shān jìu sī zhú。
wǒ lái hóng jǐng gǎn cāng sāng,
duō quàn xiān shēng zùi yī shāng。
yuàn zhù xiān shēng jiè méi shòu,
nián nián lái cǐ zhuó chūn jǐu。