夜闻陇西歌有怀牧庵左丞
(宋代)安道
君莫唱杨柳枝,游子多别离。君莫唱金缕衣,人老更无年少时。
自古唱歌易悲感,思入碧云愁黯黯。阳关三叠不堪闻,河满一声肠已断。
君不见大风云飞扬,汉歌思沛乡。又不见楚王气盖世,泣下愁乌江。
英雄胜负总尘土,一样萧萧白杨墓。山河大地只如昨,歌声暗促年华度。
我来陇西成浪游,寂寞春残又到秋。斜阳已落荒垒暝,片月自照交河流。
此时旅肠悲火热,陇西歌客歌清切。学将鹦鹉树头声,化作杜鹃枝上血。
寒风不动马不鸣,馀音袅袅含馀情。却疑古来出塞曲,至今流落传边庭。
我为沉吟愁不寐,怀古思乡赋歌意。歌声已断歌思长,白云衰草天茫茫。
《夜闻陇西歌有怀牧庵左丞》拼音标注
yè wén lǒng xī gē yǒu huái mù ān zuǒ chéng
jūn mò chàng yáng lǐu zhī,
yóu zǐ duō bié lí。
jūn mò chàng jīn lv̌ yī,
rén lǎo gèng wú nián shǎo shí。
zì gǔ chàng gē yì bēi gǎn,
sī rù bì yún chóu àn àn。
yáng guān sān dié bù kān wén,
hé mǎn yī shēng cháng yǐ duàn。
jūn bù jiàn dà fēng yún fēi yáng,
hàn gē sī pèi xiāng。
yòu bù jiàn chǔ wáng qì gài shì,
qì xià chóu wū jiāng。
yīng xióng shèng fù zǒng chén tǔ,
yī yáng xiāo xiāo bái yáng mù。
shān hé dà dì zhǐ rú zuó,
gē shēng àn cù nián huá dù。
wǒ lái lǒng xī chéng làng yóu,
jì mò chūn cán yòu dào qīu。
xié yáng yǐ luò huāng lěi míng,
piàn yuè zì zhào jiāo hé líu。
cǐ shí lv̌ cháng bēi huǒ rè,
lǒng xī gē kè gē qīng qiē。
xué jiāng yīng wǔ shù tóu shēng,
huà zuò dù juān zhī shàng xiě。
hán fēng bù dòng mǎ bù míng,
yú yīn niǎo niǎo hán yú qíng。
què yí gǔ lái chū sāi qū,
zhì jīn líu luò chuán biān tíng。
wǒ wèi chén yín chóu bù mèi,
huái gǔ sī xiāng fù gē yì。
gē shēng yǐ duàn gē sī cháng,
bái yún shuāi cǎo tiān máng máng。