道友黄石崖寄惠李伯时所画石鼎联句图诗题其后

(宋代)安道

美哉刘进士,天赋俊逸才。堂堂校书郎,琢句如琼瑰。

相逢一夜语,持论无尘埃。苍髯丑道士,骨瘦撑枯柴。

痴坐默以哂,二子不足排。等閒指石鼎,共赋聊摅怀。

苍心运巧思,下笔神鬼哀。二子技渐穷,道士方咍咍。

叠出险怪语,不自人间来。更阑烛见跋,炉火成寒灰。

诗成各假寐,鼻息声如雷。曙光己不见,莫挽仙踪回。

明朝语昌黎,叹服称奇哉。雄文照千古,事迹不可埋。

龙眠画入神,写意兼形骸。厓翁秘之久,寄赠来金台。

披图再玩味,使我昏眸开。精神俨如在,恨不吾同侪。

长歌续遗响,清风绕茅斋。

《道友黄石崖寄惠李伯时所画石鼎联句图诗题其后》拼音标注

dào yǒu huáng shí yá jì hùi lǐ bó shí suǒ huà shí dǐng lián jù tú shī tí qí hòu
měi zāi líu jìn shì,
tiān fù jùn yì cái。
táng táng xiào shū láng,
zhuó jù rú qióng gūi。
xiāng féng yī yè yǔ,
chí lùn wú chén āi。
cāng rán chǒu dào shì,
gǔ shòu chēng kū chái。
chī zuò mò yǐ shěn,
èr zǐ bù zú pái。
děng xián zhǐ shí dǐng,
gòng fù liáo shū huái。
cāng xīn yùn qiǎo sī,
xià bǐ shén gǔi āi。
èr zǐ jì jiàn qióng,
dào shì fāng hāi hāi。
dié chū xiǎn guài yǔ,
bù zì rén jiān lái。
gèng lán zhú jiàn bá,
lú huǒ chéng hán hūi。
shī chéng gè jiǎ mèi,
bí xī shēng rú léi。
shù guāng jǐ bù jiàn,
mò wǎn xiān zōng húi。
míng zhāo yǔ chāng lí,
tàn fú chēng qí zāi。
xióng wén zhào qiān gǔ,
shì jī bù kě mái。
lóng mián huà rù shén,
xiě yì jiān xíng hái。
yá wēng mì zhī jǐu,
jì zèng lái jīn tái。
pī tú zài wán wèi,
shǐ wǒ hūn móu kāi。
jīng shén yǎn rú zài,
hèn bù wú tóng chái。
cháng gē xù yí xiǎng,
qīng fēng rào máo zhāi。