题金城县汉李夫人墓

(宋代)安道

延年歌发汉主惑,缘何倾城再倾国。为言美人绝姿色,旷代不遇难再得。

瑶台金屋流春风,夫人绰约真天容。等閒承恩媚一笑,六宫烁伏花颜红。

宠深体弱忽寝疾,不愿君王顾衰质。儿将有托即瞑目,死别那知恨无极。

玉箫声断知何许,落日悲风愁万古。一从香骨葬金城,芳草青连茂陵土。

《题金城县汉李夫人墓》拼音标注

tí jīn chéng xiàn hàn lǐ fū rén mù
yán nián gē fā hàn zhǔ huò,
yuán hé qīng chéng zài qīng guó。
wèi yán měi rén jué zī sè,
kuàng dài bù yù nán zài dé。
yáo tái jīn wū líu chūn fēng,
fū rén chuò yuē zhēn tiān róng。
děng xián chéng ēn mèi yī xiào,
lìu gōng shuò fú huā yán hóng。
chǒng shēn tǐ ruò hū qǐn jí,
bù yuàn jūn wáng gù shuāi zhí。
ér jiāng yǒu tuō jí míng mù,
sǐ bié nà zhī hèn wú jí。
yù xiāo shēng duàn zhī hé xǔ,
luò rì bēi fēng chóu wàn gǔ。
yī cóng xiāng gǔ zàng jīn chéng,
fāng cǎo qīng lián mào líng tǔ。