理发一首寄傅初庵学士
(宋代)安道
清晨独理发,发短似须长。白日行何速,苍颜秪自伤。
林间空水石,马上亦风霜。憔悴今如此,诗歌未减狂。
《理发一首寄傅初庵学士》拼音标注
lǐ fā yī shǒu jì fù chū ān xué shì
qīng chén dú lǐ fā,
fā duǎn sì xū cháng。
bái rì xíng hé sù,
cāng yán zhī zì shāng。
lín jiān kōng shǔi shí,
mǎ shàng yì fēng shuāng。
qiáo cùi jīn rú cǐ,
shī gē wèi jiǎn kuáng。