惜黄花 寄恼秋汀、樵所 恼其对菊联吟独乐而不与人同也

(宋代)安道

诗凌陶谢。词高董贾。是我几时,对黄花,吮豪洒。凉月透孤帏,别恨难陶写。

还要把、愁人牵惹。

灯儿初灺。影儿低亚。卖弄他,傲霜姿、许多声价。明月出城来,会向把风骂。

也不过、寄人篱下。

《惜黄花 寄恼秋汀、樵所,恼其对菊联吟独乐而不与人同也》拼音标注

xī huáng huā jì nǎo qīu tīng 、 qiáo suǒ,nǎo qí dùi jú lián yín dú lè ér bù yǔ rén tóng yě
shī líng táo xiè。
cí gāo dǒng jiǎ。
shì wǒ jī shí,
dùi huáng huā,
shǔn háo sǎ。
liáng yuè tòu gū wéi,
bié hèn nán táo xiě。
huán yào bǎ 、 chóu rén qiān rě。
dēng ér chū xiè。
yǐng ér dī yà。
mài nòng tā,
ào shuāng zī 、 xǔ duō shēng jià。
míng yuè chū chéng lái,
hùi xiàng bǎ fēng mà。
yě bù guò 、 jì rén lí xià。