和罗仲素寄子静长篇

(宋代)陈渊

龟山绝壑蟠豫章,秀干往往参天长。十年收拾多散亡,只有太白追蟾光。

知君所得不可详,宴坐镡溪名益彰。独尝为我露其铓,尽扫杨墨挥韩庄。

迩来黄面稍侵疆,剑藏于室矢在房。分将肌肉剜为疮,犹说道心乃平常。

我欲从之挹馀芳,竟坐此传乖所望。新诗谩说陋汉唐,直以未画穷羲皇。

岂知籓篱不自防,欲举万目谁为纲。况彼桀骜非勤王,安用援手登之堂。

爱君骏足如飞黄,一空冀北无留良。四蹄雷雹方腾骧,肯如驽马徒争强。

《和罗仲素寄子静长篇》拼音标注

hé luō zhòng sù jì zǐ jìng cháng piān
gūi shān jué hè pán yù zhāng,
xìu gān wǎng wǎng cān tiān cháng。
shí nián shōu shí duō sàn wáng,
zhǐ yǒu tài bái zhūi chán guāng。
zhī jūn suǒ dé bù kě xiáng,
yàn zuò tán xī míng yì zhāng。
dú cháng wèi wǒ lù qí máng,
jǐn sǎo yáng mò hūi hán zhuāng。
ěr lái huáng miàn shāo qīn jiāng,
jiàn cáng yú shì shǐ zài fáng。
fēn jiāng jī ròu wān wèi chuāng,
yóu shuō dào xīn nǎi píng cháng。
wǒ yù cóng zhī yì yú fāng,
jìng zuò cǐ chuán guāi suǒ wàng。
xīn shī mán shuō lòu hàn táng,
zhí yǐ wèi huà qióng xī huáng。
qǐ zhī fān lí bù zì fáng,
yù jǔ wàn mù shúi wèi gāng。
kuàng bǐ jié áo fēi qín wáng,
ān yòng yuán shǒu dēng zhī táng。
ài jūn jùn zú rú fēi huáng,
yī kōng jì běi wú líu liáng。
sì tí léi báo fāng téng xiāng,
kěn rú nú mǎ tú zhēng qiáng。