季脩有诗求公晦颜公书元次山碑铭既而公晦和成使病者亦赋之

(宋代)陈渊

英雄仙去形骸薧,空有遗铭卧荒草。谁将后事付平原,石刻长随天不老。

古来笔法多神逸,断碣尘埃谁复扫。顾无清议蔼人间,末技纵工何足道。

往年好古笔奇迹,百过曾看争坐稿。直词无复假军容,僣逆知公能辩早。

教儿祇欲传家法,挥金可笑欧阳媪。岂知名义重丘山,遗屦终令鲁人宝。

此碑文墨两奇伟,千载漫郎犹有考。当时谈笑傲豺狼,首领不求明哲保。

至今心画落银钩,逸若骅骝初脱皂。先生年来好收书,兼爱此翁忠有馀。

岂惟笔力求深造,定要声名不减渠。

《季脩有诗求公晦颜公书元次山碑铭既而公晦和成使病者亦赋之》拼音标注

jì xīu yǒu shī qíu gōng hùi yán gōng shū yuán cì shān bēi míng jì ér gōng hùi hé chéng shǐ bìng zhě yì fù zhī
yīng xióng xiān qù xíng hái kǎo,
kōng yǒu yí míng wò huāng cǎo。
shúi jiāng hòu shì fù píng yuán,
shí kè cháng súi tiān bù lǎo。
gǔ lái bǐ fǎ duō shén yì,
duàn jié chén āi shúi fù sǎo。
gù wú qīng yì ǎi rén jiān,
mò jì zòng gōng hé zú dào。
wǎng nián hǎo gǔ bǐ qí jī,
bǎi guò céng kàn zhēng zuò gǎo。
zhí cí wú fù jiǎ jūn róng,
jiàn nì zhī gōng néng biàn zǎo。
jiào ér qí yù chuán jiā fǎ,
hūi jīn kě xiào ōu yáng ǎo。
qǐ zhī míng yì zhòng qīu shān,
yí jù zhōng lìng lǔ rén bǎo。
cǐ bēi wén mò liǎng qí wěi,
qiān zài màn láng yóu yǒu kǎo。
dāng shí tán xiào ào chái láng,
shǒu lǐng bù qíu míng zhé bǎo。
zhì jīn xīn huà luò yín gōu,
yì ruò huá líu chū tuō zào。
xiān shēng nián lái hǎo shōu shū,
jiān ài cǐ wēng zhōng yǒu yú。
qǐ wéi bǐ lì qíu shēn zào,
dìng yào shēng míng bù jiǎn qú。