得用中书有礼人不答之悔作诗解之

(宋代)陈渊

一时先达揔飘零,亦有阳春世莫听。漫刺从来无处着,曳裾今日欲谁经。

只应旧友头空白,难使新知眼便青。射猎南山休夜出,灞陵有尉宿君亭。

《得用中书有礼人不答之悔作诗解之》拼音标注

dé yòng zhōng shū yǒu lǐ rén bù dá zhī hǔi zuò shī jiě zhī
yī shí xiān dá zǒng piāo líng,
yì yǒu yáng chūn shì mò tīng。
màn cì cóng lái wú chù zháo,
yè jū jīn rì yù shúi jīng。
zhǐ yìng jìu yǒu tóu kōng bái,
nán shǐ xīn zhī yǎn biàn qīng。
shè liè nán shān xīu yè chū,
bà líng yǒu wèi sù jūn tíng。