正学

(宋代)陈造

政术自学术,君子恶其欺。
道学不容伪,世以伪用之。
向来濂溪翁,粹然时所师。
光风与霁月,取重前辈词。
两程从之游,流变已受疑。
应世颇拘谫,自立如矜持。
何人传其粗,矫讦取世资。
口中诚敬语,掎袂挹惠夷。
其行则市井,跖屩差所为。
危坐悄长默,覆此庸蚩蚩。
经正盛时事,怪女尚抵巇。
秉畀幸一旦,嘉谷去稗稊。
正士鸳鸿集,古学星日垂。
江湖隐沦客,有见真管窥。
尔辈受排拫,拟亦无孑遗。
得无奇英士,失脚遂磷缁。
用过贤用功。取璧忘小疵。
原引抆拭手,免兴失时悲。
原分升禄,少救并日饥。
辟以周孔涂,正以孟韩规。
嵬琐审辟就,譸张惭昨非。
六通面四达,恢若隆古时。
治道遗去甚,世变须防微。
吾言或可录,敢用告采诗。

《正学》拼音标注

zhèng xué
zhèng zhú zì xué zhú,
jūn zǐ è qí qī。
dào xué bù róng wěi,
shì yǐ wěi yòng zhī。
xiàng lái lián xī wēng,
cùi rán shí suǒ shī。
guāng fēng yǔ jì yuè,
qǔ zhòng qián bèi cí。
liǎng chéng cóng zhī yóu,
líu biàn yǐ shòu yí。
yìng shì pǒ jū jiǎn,
zì lì rú jīn chí。
hé rén chuán qí cū,
jiǎo jié qǔ shì zī。
kǒu zhōng chéng jìng yǔ,
jǐ mèi yì hùi yí。
qí xíng zé shì jǐng,
zhí juē chà suǒ wèi。
wēi zuò qiǎo cháng mò,
fù cǐ yōng chī chī。
jīng zhèng shèng shí shì,
guài nv̌ shàng dǐ xī。
bǐng bì xìng yī dàn,
jiā gǔ qù bài tí。
zhèng shì yuān hóng jí,
gǔ xué xīng rì chúi。
jiāng hú yǐn lún kè,
yǒu jiàn zhēn guǎn kūi。
ěr bèi shòu pái hén,
nǐ yì wú jié yí。
dé wú qí yīng shì,
shī jiǎo sùi lín zī。
yòng guò xián yòng gōng。
qǔ bì wàng xiǎo cī。
yuán yǐn wèn shì shǒu,
miǎn xīng shī shí bēi。
yuán fēn shēng lù,
shǎo jìu bìng rì jī。
pì yǐ zhōu kǒng tú,
zhèng yǐ mèng hán gūi。
wéi suǒ shěn pì jìu,
zhōu zhāng cán zuó fēi。
lìu tōng miàn sì dá,
hūi ruò lóng gǔ shí。
zhì dào yí qù shén,
shì biàn xū fáng wēi。
wú yán huò kě lù,
gǎn yòng gào cǎi shī 。