题黄子正易轩
(宋代)陈藻
忽於瓦下得易字,铸在小刀殊骇然。
主人懽喜检玉篇,易也音扬飞也笺。
儒生例作飞扬想,符瑞壮之心蠲对。
中间整人安书案,此物携来呈我看。
神扶顷刻聪明开,便解卜君门户换。
文形上下分两刀,刀字成三意如何。
昔人曾解三刀梦,果把一麾时命遭。
正形五画为五马,马字依稀易字写。
屋成一百六十秋,来历无从询铁冶。
渔溪市中多学者,举煊弃之如土苴。
吟诗白日费工夫,劝君自此知趋舍。
山水仙乡出人物,谭书虽少多簪绂。
黄生双眼自超奇,莫逊此刀持待儿。
大书阔榜为易轩,我更分毫细讨论。
名场变易须容易,不到艰难过禹门。
《题黄子正易轩》拼音标注
tí huáng zǐ zhèng yì xuān
mǎi wū yí jū zài yǐ lì nián,
běi piān pò lòu gèng xīn chuán。
hū yú wǎ xià dé yì zì,
zhù zài xiǎo dāo shū hài rán。
zhǔ rén huān xǐ jiǎn yù piān,
yì yě yīn yáng fēi yě jiān。
rú shēng lì zuò fēi yáng xiǎng,
fú rùi zhuàng zhī xīn juān dùi。
zhōng jiān zhěng rén ān shū àn,
cǐ wù xié lái chéng wǒ kàn。
shén fú qǐng kè cōng míng kāi,
biàn jiě bǔ jūn mén hù huàn。
wén xíng shàng xià fēn liǎng dāo,
dāo zì chéng sān yì rú hé。
xī rén céng jiě sān dāo mèng,
guǒ bǎ yī hūi shí mìng zāo。
zhèng xíng wǔ huà wèi wǔ mǎ,
mǎ zì yī xī yì zì xiě。
wū chéng yī bǎi lìu shí qīu,
lái lì wú cóng xún tiě yě。
yú xī shì zhōng duō xué zhě,
jǔ xuān qì zhī rú tǔ jū。
yín shī bái rì fèi gōng fū,
quàn jūn zì cǐ zhī qū shè。
shān shǔi xiān xiāng chū rén wù,
tán shū sūi shǎo duō zān fú。
huáng shēng shuāng yǎn zì chāo qí,
mò xùn cǐ dāo chí dài ér。
dà shū kuò bǎng wèi yì xuān,
wǒ gèng fēn háo xì tǎo lùn。
míng cháng biàn yì xū róng yì,
bù dào jiān nán guò yǔ mén 。