齿痛 戏用袁简斋拔齿原韵柬石庄

(宋代)安道

君年未四十,齿牙惊摇动。我少君十年,情亦同汹汹。

初觉断腭{齿巨},继焉头颧重。一齿居中央,齤然欲先众。

朝夕咬菜根,每饭辄心恫。持梁刺齿肥,又如头鲁鬨。

似欺我舌耕,束脩当君俸。故使病聱牙,佶屈被嘲讽。

清晨揽镜看,前龈露凿空。端阳节底归,何以食菰粽。

有时彻唇酸,如带刺芒痛。岂其素贪饕,饮食必有讼。

造化之小儿,以我为簸弄。抑怜我与君,悲感夙所共。

齴伯与龋妻,故自相伯仲。我想觅良剂,扶彼将倾栋。

未免愁庸医,耳目多蔽壅。不如向君求,取之如家巷。

问涂于已经,较可见实用。寄语拾牙慧,知君素豪纵。

亟遣长须来,药囊一时送。

《齿痛,戏用袁简斋拔齿原韵柬石庄》拼音标注

chǐ tòng,xì yòng yuán jiǎn zhāi bá chǐ yuán yùn jiǎn shí zhuāng
jūn nián wèi sì shí,
chǐ yá liáng yáo dòng。
wǒ shǎo jūn shí nián,
qíng yì tóng xiōng xiōng。
chū jué duàn è { chǐ jù },
jì yān tóu quán zhòng。
yī chǐ jū zhōng yāng,
quán rán yù xiān zhòng。
zhāo xī yǎo cài gēn,
měi fàn zhé xīn tōng。
chí liáng cì chǐ féi,
yòu rú tóu lǔ hòng。
sì qī wǒ shé gēng,
shù xīu dāng jūn fèng。
gù shǐ bìng áo yá,
jí qū bèi cháo fēng。
qīng chén lǎn jìng kàn,
qián kěn lù záo kōng。
duān yáng jié dǐ gūi,
hé yǐ shí gū zòng。
yǒu shí chè chún suān,
rú dài cì máng tòng。
qǐ qí sù tān tāo,
yǐn shí bì yǒu sòng。
zào huà zhī xiǎo ér,
yǐ wǒ wèi bò nòng。
yì lián wǒ yǔ jūn,
bēi gǎn sù suǒ gòng。
xiǎn bó yǔ qǔ qī,
gù zì xiāng bó zhòng。
wǒ xiǎng mì liáng jì,
fú bǐ jiāng qīng dòng。
wèi miǎn chóu yōng yì,
ěr mù duō bì yōng。
bù rú xiàng jūn qíu,
qǔ zhī rú jiā xiàng。
wèn tú yú yǐ jīng,
jiào kě jiàn shí yòng。
jì yǔ shí yá hùi,
zhī jūn sù háo zòng。
jí qiǎn cháng xū lái,
yào náng yī shí sòng。