林先生祠

(宋代)安道

先生不知何许人,人言逋仙之子孙。我道先生隐者徒,名且不计况利乎!

名利于公两不有,手牵浊流地上走。白石齿齿水粼粼,灌溉良田万千亩。

功成长揖辞东家,黄金白璧如泥沙。掉头一笑渺然去,溪上还种千桃花。

花开花落自今古,先生一去花无主。唯有荒祠对白云,悠悠千载长行雨。

《林先生祠》拼音标注

lín xiān shēng cí
xiān shēng bù zhī hé xǔ rén,
rén yán bū xiān zhī zǐ sūn。
wǒ dào xiān shēng yǐn zhě tú,
míng qiě bù jì kuàng lì hū !
míng lì yú gōng liǎng bù yǒu,
shǒu qiān zhuó líu dì shàng zǒu。
bái shí chǐ chǐ shǔi lín lín,
guàn gài liáng tián wàn qiān mǔ。
gōng chéng cháng yī cí dōng jiā,
huáng jīn bái bì rú ní shā。
diào tóu yī xiào miǎo rán qù,
xī shàng huán zhǒng qiān táo huā。
huā kāi huā luò zì jīn gǔ,
xiān shēng yī qù huā wú zhǔ。
wéi yǒu huāng cí dùi bái yún,
yōu yōu qiān zài cháng xíng yǔ。