登洪家天玉楼望火炎山诸峰

(宋代)安道

众山如火光炎炎,九十有九昆冈尖。春风万古吹不到,山形骨立无留髯。

洪家有楼高百尺,三层对峙飞雕檐。朅来引我缘梯上,俯视群峰成排签。

不藉树木为奇古,空所依倚何森严。怪犀丑象纷罗列,缺处仍以云峰钳。

鱼尾半赤红日坠,鹅毛一白青天粘。须臾变灭有千百,山耶云耶都相兼。

屋后飞泉挂绝壁,千丈陡落横素缣。水光晶莹照岩壑,下有蛟龙胡能潜。

遥望良田如画罫,翠毯万顷初抽针。江山信美非吾土,坐脱狂兴来无厌。

手摘星辰楼上望,直待月出擒妖蟾。山灵媚人更狡狯,列缺吐焰阴火熸。

非鬼非物空赞叹,觉有好句时难拈。细听泉声杂风雨,林端已开金镜奁。

《登洪家天玉楼望火炎山诸峰》拼音标注

dēng hóng jiā tiān yù lóu wàng huǒ yán shān zhū fēng
zhòng shān rú huǒ guāng yán yán,
jǐu shí yǒu jǐu kūn gāng jiān。
chūn fēng wàn gǔ chūi bù dào,
shān xíng gǔ lì wú líu rán。
hóng jiā yǒu lóu gāo bǎi chǐ,
sān céng dùi zhì fēi diāo yán。
qiè lái yǐn wǒ yuán tī shàng,
fǔ shì qún fēng chéng pái qiān。
bù jiè shù mù wèi qí gǔ,
kōng suǒ yī yǐ hé sēn yán。
guài xī chǒu xiàng fēn luō liè,
quē chù réng yǐ yún fēng qián。
yú wěi bàn chì hóng rì zhùi,
é máo yī bái qīng tiān nián。
xū yú biàn miè yǒu qiān bǎi,
shān yé yún yé dū xiāng jiān。
wū hòu fēi quán guà jué bì,
qiān zhàng dǒu luò héng sù jiān。
shǔi guāng jīng yíng zhào yán hè,
xià yǒu jiāo lóng hú néng qián。
yáo wàng liáng tián rú huà guà,
cùi tǎn wàn qǐng chū chōu zhēn。
jiāng shān xìn měi fēi wú tǔ,
zuò tuō kuáng xīng lái wú yàn。
shǒu zhāi xīng chén lóu shàng wàng,
zhí dài yuè chū qín yāo chán。
shān líng mèi rén gèng jiǎo huá,
liè quē tǔ yàn yīn huǒ jiān。
fēi gǔi fēi wù kōng zàn tàn,
jué yǒu hǎo jù shí nán nián。
xì tīng quán shēng zá fēng yǔ,
lín duān yǐ kāi jīn jìng lián。