秋风曲
(宋代)安道
砑光舞罢群花死,一夕凉风生殿里;吹来天地不平声,万古愁心都唤起。
茂陵词客擅风流,坐对商飙伤白头;人间弱水三千里,天上明星十二楼。
楼高人远看不见,倏忽繁华去如箭;赵女前宵换舞衣,班姬此夜悲团扇。
宠移爱夺总伤情,枕簟凄凉梦未成;题来红叶千行字,拨得商弦第一声。
飘零几度伤捐弃,玉貌逢秋半憔悴;陌上垂杨儿女怨,汉南枯树英雄泪。
英雄儿女去悠悠,一度秋来一度愁;五更雨散黄牛峡,半夜寒生白鹭洲。
凄凄切切几倾耳,月落乌啼半江水;凤凰楼上叫哀鸿,蟋蟀堂前飞燕子。
燕子哀鸿相背飞,肠断边城未寄衣;北地关山征士笛,西方刀尺美人机。
天涯回首同摇落,骚客年年苦飘泊;醉墨曾惊吐白凰,狂歌直欲碎黄鹤。
赋就秋声无限悲,可怜风雨恼人思;鲈鱼蒪菜江南味,白发黄花九日诗。
唯有陶公独行乐,携杖自采东篱菊;一杯在手万缘空,那管秋风破茅屋。
《秋风曲》拼音标注
qīu fēng qū
yà guāng wǔ bà qún huā sǐ,
yī xī liáng fēng shēng diàn lǐ ; chūi lái tiān dì bù píng shēng,
wàn gǔ chóu xīn dū huàn qǐ。
mào líng cí kè shàn fēng líu,
zuò dùi shāng biāo shāng bái tóu ; rén jiān ruò shǔi sān qiān lǐ,
tiān shàng míng xīng shí èr lóu。
lóu gāo rén yuǎn kàn bù jiàn,
shū hū fán huá qù rú jiàn ; zhào nv̌ qián xiāo huàn wǔ yī,
bān jī cǐ yè bēi tuán shàn。
chǒng yí ài duó zǒng shāng qíng,
zhěn diàn qī liáng mèng wèi chéng ; tí lái hóng yè qiān xíng zì,
bō dé shāng xián dì yī shēng。
piāo líng jī dù shāng juān qì,
yù mào féng qīu bàn qiáo cùi ; mò shàng chúi yáng ér nv̌ yuàn,
hàn nán kū shù yīng xióng lèi。
yīng xióng ér nv̌ qù yōu yōu,
yī dù qīu lái yī dù chóu ; wǔ gèng yǔ sàn huáng níu xiá,
bàn yè hán shēng bái lù zhōu。
qī qī qiē qiē jī qīng ěr,
yuè luò wū tí bàn jiāng shǔi ; fèng huáng lóu shàng jiào āi hóng,
xī shuài táng qián fēi yàn zǐ。
yàn zǐ āi hóng xiāng bèi fēi,
cháng duàn biān chéng wèi jì yī ; běi dì guān shān zhēng shì dí,
xī fāng dāo chǐ měi rén jī。
tiān yá húi shǒu tóng yáo luò,
sāo kè nián nián kǔ piāo bó ; zùi mò céng liáng tǔ bái huáng,
kuáng gē zhí yù sùi huáng hè。
fù jìu qīu shēng wú xiàn bēi,
kě lián fēng yǔ nǎo rén sī ; lú yú pò cài jiāng nán wèi,
bái fā huáng huā jǐu rì shī。
wéi yǒu táo gōng dú xíng lè,
xié zhàng zì cǎi dōng lí jú ; yī bēi zài shǒu wàn yuán kōng,
nà guǎn qīu fēng pò máo wū。