哭董济亭夫子 其一
(宋代)安道
丧乱频年祸患并,脱身无计出围城;孔戡抗节还遭谤,龚胜忧时竟刚生。
半世刚方空自矢,一时毁誉太无情。奇谋未遂含冤死,地下教谁诉不平。
《哭董济亭夫子 其一》拼音标注
kū dǒng jì tíng fū zǐ qí yī
sāng luàn pín nián huò huàn bìng,
tuō shēn wú jì chū wéi chéng ; kǒng kān kàng jié huán zāo bàng,
gōng shèng yōu shí jìng gāng shēng。
bàn shì gāng fāng kōng zì shǐ,
yī shí hǔi yù tài wú qíng。
qí móu wèi sùi hán yuān sǐ,
dì xià jiào shúi sù bù píng。
- 上一篇:咏史十二首 其七 隋
- 下一篇:閒居 其三