白菊 其四

(宋代)安道

铜瓶纸帐镇相宜,一种清寒世少知。得气本来能耐冷,出群原不在多姿。

相逢缟袂霜千朵,散尽黄金月一枝。悟得此中真意处,白描还要性灵诗。

《白菊 其四》拼音标注

bái jú qí sì
tóng píng zhǐ zhàng zhèn xiāng yí,
yī zhǒng qīng hán shì shǎo zhī。
dé qì běn lái néng nài lěng,
chū qún yuán bù zài duō zī。
xiāng féng gǎo mèi shuāng qiān duǒ,
sàn jǐn huáng jīn yuè yī zhī。
wù dé cǐ zhōng zhēn yì chù,
bái miáo huán yào xìng líng shī。