咏史十二首 其四 西晋

(宋代)安道

吴、蜀平来魏祚移,乾坤才合又分离。羊车十里宫人泪,蛙鼓数声帝子悲。

名士清谈空复尔,诸王搆怨欲何为?伤心一片中原土,付与羌胡竟不支!

《咏史十二首 其四 西晋》拼音标注

yǒng shǐ shí èr shǒu qí sì xī jìn
wú 、 shǔ píng lái wèi zuò yí,
gān kūn cái hé yòu fēn lí。
yáng chē shí lǐ gōng rén lèi,
wā gǔ shù shēng dì zǐ bēi。
míng shì qīng tán kōng fù ěr,
zhū wáng gòu yuàn yù hé wèi ?
shāng xīn yī piàn zhōng yuán tǔ,
fù yǔ qiāng hú jìng bù zhī !