渡海 其二

(宋代)安道

出没风涛十二更,斯游奇绝冠平生。山穷肚麓天应断,水到澎湖海不平。

浩荡直教双眼豁,汪洋自觉一身轻。当年枉读元虚赋,到此方知向若惊。

《渡海 其二》拼音标注

dù hǎi qí èr
chū méi fēng tāo shí èr gèng,
sī yóu qí jué guān píng shēng。
shān qióng dù lù tiān yìng duàn,
shǔi dào péng hú hǎi bù píng。
hào dàng zhí jiào shuāng yǎn huō,
wāng yáng zì jué yī shēn qīng。
dāng nián wǎng dú yuán xū fù,
dào cǐ fāng zhī xiàng ruò liáng。