董济亭夫子寿言 其一

(宋代)安道

天妃此日降仙家,又见先生福履加。论齿初扶灵寿杖,称觞恰趁吉祥花。

郎君綵服围朱履,弟子笙歌拥绛纱。最爱春光三月好,满门桃李烂明霞。

《董济亭夫子寿言 其一》拼音标注

dǒng jì tíng fū zǐ shòu yán qí yī
tiān fēi cǐ rì jiàng xiān jiā,
yòu jiàn xiān shēng fú lv̌ jiā。
lùn chǐ chū fú líng shòu zhàng,
chēng shāng qià chèn jí xiáng huā。
láng jūn cǎi fú wéi zhū lv̌,
dì zǐ shēng gē yǒng jiàng shā。
zùi ài chūn guāng sān yuè hǎo,
mǎn mén táo lǐ làn míng xiá。