春雪篇

(明代)陈之遴

长安二月春初好,舒红袅绿青楼道。七成宝帐夜微温,五出霏霏点芳草。

斜舞瑶空已半融,薄铺玉戺无须扫。绮树俄添浅素辉,罗衣渐觉轻寒恼。

浅素轻寒剧可怜,迷离春望惜春天。低侵春院长兼雨,遥集春山半带烟。

入梦每伤莺唤后,怀人多在燕来前。寻芳畏湿莲花步,对景慵联柳絮篇。

柳絮浑如荡子情,紫骝当日踏花行。凤凰城里雕轮度,鹦鹉洲边晚棹横。

此时见雪还相忆,此际看春转自惊。雪想玉容临宝镜,春随纤手入银筝。

春雪春风几朝暮,春花自恋琼台树。妾恨宁如雪易销,君心愿共春常住。

冷霰先欺玄菟城,阳和不到黄花戍。夜雪金炉共夕香,春游莫向天涯路。

《春雪篇》拼音标注

chūn xuě piān
cháng ān èr yuè chūn chū hǎo,
shū hóng niǎo lv̀ qīng lóu dào。
qī chéng bǎo zhàng yè wēi wēn,
wǔ chū fēi fēi diǎn fāng cǎo。
xié wǔ yáo kōng yǐ bàn róng,
bó pū yù shì wú xū sǎo。
qǐ shù é tiān qiǎn sù hūi,
luō yī jiàn jué qīng hán nǎo。
qiǎn sù qīng hán jù kě lián,
mí lí chūn wàng xī chūn tiān。
dī qīn chūn yuàn cháng jiān yǔ,
yáo jí chūn shān bàn dài yān。
rù mèng měi shāng yīng huàn hòu,
huái rén duō zài yàn lái qián。
xún fāng wèi shī lián huā bù,
dùi jǐng yōng lián lǐu xù piān。
lǐu xù hún rú dàng zǐ qíng,
zǐ líu dāng rì tà huā xíng。
fèng huáng chéng lǐ diāo lún dù,
yīng wǔ zhōu biān wǎn zhuō héng。
cǐ shí jiàn xuě huán xiāng yì,
cǐ jì kàn chūn zhuǎn zì liáng。
xuě xiǎng yù róng lín bǎo jìng,
chūn súi xiān shǒu rù yín zhēng。
chūn xuě chūn fēng jī zhāo mù,
chūn huā zì liàn qióng tái shù。
qiè hèn níng rú xuě yì xiāo,
jūn xīn yuàn gòng chūn cháng zhù。
lěng xiàn xiān qī xuán tù chéng,
yáng hé bù dào huáng huā shù。
yè xuě jīn lú gòng xī xiāng,
chūn yóu mò xiàng tiān yá lù。